Đạo diễn – Biên đạo Nguyễn Lê Thanh Hải: “Tôi vẫn học vì biết mình chưa đủ- cảm thấy mình còn dở”
Hành trình không ngừng học hỏi của Đạo diễn – Biên đạo Nguyễn Lê Thanh Hải. Khiêm tốn để trưởng thành: Câu chuyện của người thầy chưa bao giờ ngừng học
Là giảng viên đại học, là Thạc sĩ, là đạo diễn – biên đạo đã tham gia nhiều chương trình nghệ thuật lớn, nhưng Nguyễn Lê Thanh Hải vẫn đều đặn tiếp tục học tập và nghiên cứu. Đằng sau sự lựa chọn ấy không phải áp lực bằng cấp hay danh vị, mà là một triết lý sống giản dị: càng học càng thấy mình còn thiếu. Chính suy nghĩ đó đã trở thành động lực để anh không ngừng hoàn thiện bản thân và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ sinh viên.
Có những cuộc trò chuyện để lại trong người nghe rất nhiều suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ với Đạo diễn – Biên đạo Thanh Hải cũng là một cuộc trò chuyện như thế.
Giữa lịch làm việc dày đặc với vai trò giảng viên, nghiên cứu viên, đạo diễn, biên đạo và người hướng dẫn sinh viên, điều khiến tôi ấn tượng không phải là những thành tích hay danh hiệu anh đang có, mà là cách anh nói về việc học – một cách rất chân thành, giản dị và đầy khiêm tốn.
Nhiều người thường nghĩ rằng khi đã có bằng Thạc sĩ, đã đứng trên bục giảng đại học, đã có nhiều năm kinh nghiệm làm nghề thì có thể tạm hài lòng với những gì mình đạt được. Thế nhưng với Thanh Hải, mọi thứ dường như chỉ mới bắt đầu.

Trong câu chuyện của chúng tôi, tôi hỏi anh:
“Anh đã là Thạc sĩ, là giảng viên đại học, đã tham gia nhiều chương trình nghệ thuật lớn nhỏ. Vậy điều gì khiến anh vẫn tiếp tục học?”
Anh cười nhẹ rồi trả lời rất nhanh:
“Vì mình còn dở lắm. Học để bớt dở đi mỗi ngày.”
Câu trả lời khiến tôi bật cười, nhưng càng nghĩ lại càng thấy đó là một cách nhìn rất thật.
Không phải ai cũng đủ khiêm tốn để thừa nhận rằng mình còn thiếu, còn yếu, còn cần phải học thêm. Đặc biệt là khi đã có một vị trí nhất định trong nghề.
Thanh Hải chia sẻ rằng, càng làm nghề lâu anh càng nhận ra kiến thức của mình chỉ là một phần rất nhỏ trong thế giới rộng lớn của nghệ thuật biểu diễn.
“Ngày trước mình nghĩ học xong đại học là đủ. Sau đó lại thấy cần học tiếp. Học xong Thạc sĩ lại thấy còn rất nhiều điều chưa biết. Càng đi dạy, càng làm nghề, càng tiếp xúc với nhiều người giỏi thì càng thấy mình cần học thêm.”
Theo anh, việc học không chỉ gói gọn trong lớp học hay những chương trình đào tạo chính quy. Đó có thể là những đêm thức khuya đọc tài liệu chuyên ngành, là những buổi tham dự hội thảo, tọa đàm nghề nghiệp, là những lần quan sát đồng nghiệp làm việc, là những cuộc trò chuyện với các nghệ sĩ đi trước và đôi khi, những bài học quý giá nhất lại đến từ chính sinh viên của mình.
Anh kể:
“Nhiều bạn trẻ bây giờ rất năng động, cập nhật xu hướng rất nhanh. Có những góc nhìn mới mà mình chưa từng nghĩ tới. Nếu người thầy luôn cho rằng mình biết hết rồi thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều thú vị.”
Có lẽ vì vậy mà trong các giờ học, sinh viên thường thấy một Thanh Hải luôn mang theo những ví dụ mới, những câu chuyện mới và những kiến thức mới được cập nhật từ thực tế nghề nghiệp, anh không muốn mỗi năm lên lớp đều lặp lại cùng một nội dung, anh muốn bản thân mình cũng được học cùng sinh viên.
Tôi tiếp tục hỏi:
“Theo anh, điều quan trọng nhất đối với một người làm công tác giảng dạy là gì?”
Anh suy nghĩ vài giây rồi trả lời:
“Là không được ngừng học. Người thầy nếu ngừng học rất dễ trở thành người chỉ kể lại những gì mình từng biết. Trong khi xã hội và nghệ thuật luôn vận động, người giảng dạy cũng phải liên tục cập nhật để không tụt lại phía sau và để những điều mình truyền đạt luôn có giá trị với sinh viên. Tôi muốn mỗi lần đứng lớp không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn mang đến cho sinh viên những điều mới mẻ từ chính hành trình học hỏi của mình .”

Anh cho rằng nghệ thuật biểu diễn là lĩnh vực luôn vận động, khán giả hôm nay khác khán giả của mười năm trước, xu hướng sáng tạo thay đổi, công nghệ thay đổi, cách tiếp cận nghệ thuật cũng thay đổi.Nếu người giảng dạy không cập nhật, khoảng cách giữa kiến thức trên lớp và thực tế nghề nghiệp sẽ ngày càng lớn. Điều tôi thích ở Thanh Hải là anh không xem việc học như một cuộc đua bằng cấp hay thành tích.
Khi được hỏi về mục tiêu học tập của mình, anh chia sẻ rất chân thành:
“Học không phải để hơn người khác. Học là để hiểu mình hơn. Để biết mình còn thiếu gì, còn yếu ở đâu và cần hoàn thiện điều gì. Tôi luôn nghĩ rằng người học được nhiều nhất chính là người dám thừa nhận mình chưa biết. Khi còn giữ được tinh thần cầu thị, còn thấy mình cần phải học, thì mình vẫn còn cơ hội để phát triển. Còn khi nghĩ rằng mình đã đủ rồi, có lẽ đó mới là lúc mình bắt đầu dừng lại.”
Anh nói rằng mỗi người đều có một hành trình riêng, có người thành công rất sớm, có người nổi tiếng nhanh chóng, có người được nhiều người biết đến, nhưng cũng có những người âm thầm làm nghề, lặng lẽ cống hiến. Và theo anh, điều quan trọng nhất không phải là ai nổi tiếng hơn ai mà là sau tất cả, mình đã sống với nghề như thế nào.
“Danh tiếng có thể đến rồi đi. Nhưng nhân cách, sự tử tế và những giá trị mình để lại cho học trò, cho đồng nghiệp, cho nghề nghiệp mới là điều tồn tại lâu dài. Một tác phẩm hay rồi cũng sẽ khép lại sau tấm màn nhung, một tràng pháo tay rồi cũng sẽ lắng xuống theo thời gian, nhưng cách mình đối xử với mọi người, cách mình sống với nghề và những điều tốt đẹp mình truyền lại cho thế hệ sau sẽ còn ở lại rất lâu. Tôi luôn tin rằng thành công không chỉ được đo bằng những gì mình đạt được, mà còn bằng những gì mình có thể trao đi và để lại cho người khác.”
Có lẽ chính suy nghĩ ấy đã khiến Thanh Hải dành rất nhiều tâm huyết cho công tác đào tạo. Bên cạnh những chương trình nghệ thuật anh tham gia dàn dựng, điều khiến anh vui nhất lại là được chứng kiến sự trưởng thành của sinh viên. Anh kể về những học trò ngày đầu còn rụt rè, thiếu tự tin nhưng sau vài năm đã có thể đứng trên sân khấu lớn, tự tin biểu diễn và theo đuổi con đường nghệ thuật chuyên nghiệp.
“Nhìn thấy các em trưởng thành là niềm vui rất đặc biệt. Với tôi, thành công của người thầy không chỉ nằm ở những bài giảng trên lớp, mà còn ở việc chứng kiến học trò trưởng thành, tự tin theo đuổi nghề nghiệp và trở thành những người có ích cho xã hội. Những lần nhận được tin nhắn hỏi thăm hay chia sẻ từ các em sau khi ra trường luôn là món quà ý nghĩa nhất đối với người làm công tác đào tạo.”

Khi nhìn lại hành trình của bản thân, Thanh Hải không nhận mình là người tài giỏi hay xuất sắc. Anh chỉ xem mình là một người đang tiếp tục học hỏi mỗi ngày. Một người luôn cố gắng tiến lên dù chỉ một chút, một người tin rằng tri thức không có điểm dừng.
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, tôi hỏi anh câu cuối cùng:
“Anh nghĩ mình sẽ học đến khi nào?”
Anh mỉm cười:
“Có lẽ là cả đời. Vì nếu một ngày nào đó mình nghĩ rằng mình đã đủ rồi, đã giỏi rồi và không cần học nữa, thì có khi đó lại chính là lúc mình bắt đầu tụt lại phía sau mà không nhận ra.”
Đó là một câu trả lời giản dị nhưng khiến tôi nhớ mãi. Trong một xã hội luôn thay đổi, có lẽ điều đáng quý nhất không phải là chúng ta biết được bao nhiêu, mà là vẫn giữ được tinh thần muốn học thêm mỗi ngày.
Và qua cuộc trò chuyện này, tôi hiểu rằng hành trình của Đạo diễn – Biên đạo Nguyễn Lê Thanh Hải không chỉ là hành trình làm nghề, mà còn là hành trình học tập không ngừng nghỉ.
” Học để trưởng thành hơn.
Học để làm nghề tốt hơn.
Học để truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ.
Và học để giữ cho ngọn lửa đam mê với nghệ thuật luôn được thắp sáng.”
Thạc Sĩ – Đạo diễn – Biên đạo Nguyễn Lê Thanh Hải
Giảng viên Khoa Nghệ thuật Biểu diễn – Trường Đại học Nguyễn Tất Thành
#ĐạodiễnNguyễnLêThanhHải #BiênđạomúaThanhHải #HọcBớtDở #HocTapSuatDoi #NgheThuatBieuDien #GiangVienDaiHoc #NguoiThayNgheThuat #TruyenCamHung #HocDeTruongThanh #ThanhHaiDirector
Thực hiện: Kim Loan





Một bình luận
Nguyễn Lê Thanh Hải
very good